Ra đời đã thiếu đôi tay
Em là Hà Văn Tài (SN 2006) học sinh lớp 2B, Trường Tiểu học Lê Văn
Tám, xã Cam An, huyện Cam Lộ, tỉnh Quảng Trị. Chúng tôi tìm đến nhà em
Tài (SN 2006) vào một buổi trưa cuối thu, khi bà ngoại đang tất tả đón
em từ Trường tiểu học Lê Văn Tám trở về. Bế cháu trên tay, bà Hà Thị
Bướm (SN 1959) kể cho chúng tôi bằng chất giọng buồn buồn:
Năm 2006, khi con gái bà là chị Hà T. H. (SN 1989, mẹ cháu Tài) có
dấu hiệu “trở dạ”, bà đem con đến trạm y tế xã Cam An. Ngồi chờ con
“vượt cạn” mà ruột gan tôi như lửa đốt, chỉ mong cho con gái mình được
“mẹ tròn con vuông”. Nhưng khi vào thăm cháu, lòng tôi như thắt lại khi
thấy đứa cháu ngoại đỏ hỏn, không có tay. Chỉ có đôi chân bên ngắn bên
dài đang ngọ nguậy bên trong chiếc tã nhỏ xíu. Lúc ấy, bà Bướm tưởng như
mình không thể đứng vững vì thương cháu, thương con.
 |
| Sinh ra khuyết đôi bàn tay nên em Tài đã xây dựng ước mơ làm thầy giáo của mình bằng đôi bàn chân |
Khi em Tài vừa sinh ra mới được ít ngày bố em bỏ đi. Người bố này đã
nhẫn tâm chối bỏ đứa con đang còn đỏ hỏn mang khuyết tật trên người. Đến
bây giờ, Tài vẫn mang họ Hà của mẹ. Khi con trai tròn 3 tuổi, chị H.
cũng vừa chạm tuổi 22. Chị quyết định gửi con lại cho mẹ, đi tìm hạnh
phúc mới. Thương đứa cháu tật nguyền côi cút, bà Bướm dồn hết tình yêu
thương nuôi dạy cháu nên người
Dưới vòng tay bao bọc, che chở của bà ngoại, em Hà Văn Tài cứ thế lớn
lên. Thời gian đầu, nhìn đôi chân của cháu, bà Bướm đã nghĩ cuộc đời
cháu mình chỉ gắn với chiếc giường tre ọp ẹp. Nhưng may mắn cũng đã mỉm
cười khi sau suốt 1 năm rưỡi không cử động được thì một hôm Tài đã tập
đi.
“Đầu tiên cháu nó dùng chân đẩy người tiến sát tường, rồi dựa tường
đứng dậy. Sau một thời gian tập đứng, nó đi ngang, lưng vẫn dựa vào
tường. Thấy cháu có thể đứng vững trên đôi chân, tôi mừng đến rơi nước
mắt” - bà Hà Thị Bướm nhớ lại.
 |
| Những nét chữ bằng nghị lực của em Tài rất ngay ngắn, thẳng thắn và sạch sẽ |
Khi đã đến tuổi đi học, nhìn các bạn đến trường Tài thích lắm. Thấy
đứa cháu tội nghiệp cứ lặng lẽ đứng nhìn đám bạn cùng tuổi đến trường bà
Bướm như đứt từng khúc ruột. Lúc đó bà không dám mong cháu mình giỏi
dang như các bạn khác mà chỉ mong cháu mình biết chữ để đọc sách. Rồi bà
đánh liều đem nguyện vọng của mình đến hỏi các trường trong xã xin cho
cháu nhập học. Nhưng đi đâu, các thầy cô cũng khuyên nên mang cháu gửi
vào học ở trường khuyết tật.
Khi đưa cháu vào học tại trường Nguyễn Đình Chiểu (TP. Đông Hà, Quảng
Trị) được một thời gian ngắn, bà Bướm lại phải mang cháu Tài về. Bởi
cháu Tài không giống với bất kì bạn nào ở trường, cháu không điếc, không
câm, không thiểu năng, chỉ thiếu đôi tay. Thầy cô trong trường cũng
khuyên bà nên xin cho cháu theo học trường bình thường vì cháu rất lanh
lợi.
Bà Bướm mang cháu về quê lại một lần nữa đến các trường xin cho cháu
nhập học. Trước nguyện vọng tha thiết của gia đình, cô Hoàng Thị Sành -
giáo viên trường Tiểu học Lê Văn Tám xin phép nhà trường cho cô trực
tiếp dạy dỗ em Tài.
Luyện chữ bằng … đôi chân thần kỳ
Đến giờ, học sinh trường Tiểu học Lê Văn Tám đã quá quen với hình ảnh
cậu học trò với khuôn mặt sáng sủa, thông minh, ngày ngày ngồi trên
chiếc bàn “đặc biệt” của mình để gò lưng viết chữ bằng chân. Nhìn những
nét chữ đều đặn, thẳng tắp của em trên trang vở mới tinh tươm đủ để thấy
em đã phải khổ luyện thế nào mới làm được điều đó.
 |
| Thương hoàn cảnh của em nên mọi sinh hoạt tại trường của em Tài đều được cô giáo Hoàng Thị Sành giúp đỡ tận tình |
Nhớ lại những ngày đầu dạy Tài học chữ, cô Hoàng Thị Sành trải lòng:
“Thương em thì nhận em vào lớp chứ thật tình tôi lo lắng lắm. Với một
đứa trẻ bình thường, tập viết bằng tay đã khó nói gì như em Tài lại tập
viết bằng chân. Chân phải em Tài chỉ được 4 ngón, lại bị cong nên buộc
lòng tôi phải tập cho em cầm bút bằng chân trái. Thú thật, suốt 24 năm
giảng dạy tôi chưa bao giờ phải “cầm chân” luyện chữ cho học trò, nhưng
trường hợp của em Tài”.
Thời gian đầu rất khó khăn cho cả cô lẫn trò vì Tài còn mặc cảm, tự
ti và chưa quen với việc cầm bút bằng chân. Nhiều lần nản chí, Tài quăng
bút xuống sàn và ngồi khóc. Có hôm thì viết được 1 lúc thì chân cháu
Tài bị đau nhức nên em không thể tiếp tục học được. Thế nhưng, thấy các
bạn cùng lớp bắt đầu viết được chữ, có thể cầm sách đọc, Tài như có thêm
động lực để cố gắng. Kết thúc năm học 2012 - 2013, Tài chỉ mới vẽ những
nét cơ bản, tập tô theo con chữ và nhận biết được một số mặt chữ. Đó
cũng được coi là một kì tích đối với đứa trẻ như em.
Năm học 2013 - 2014, Hà Văn Tài chính thức vào lớp 1. Trên chiếc bàn
nhỏ chỉ cao bằng chiếc ghế, Tài cặm cụi viết chữ. Dần dần, dưới sự dìu
dắt của cô giáo cùng với ý thức ham học của mình, đến nay Tài đã là học
sinh lớp 2 đã có thể đọc thông, viết thạo, giải toán có lời văn.
Nhìn những nét chữ đều đặn, thẳng tắp của Tài nằm trên trang vở mới
tinh tươm, chúng tôi thầm thán phục. Điểm 9, điểm 10 trên vở không chỉ
là kết quả của bài viết mà còn là minh chứng cho sự nỗ lực tuyệt vời của
đứa trẻ không có đôi tay.
Giờ ra chơi, thấy Tài ngồi lặng lẽ nhìn các bạn nô đùa quanh lớp, tôi
mới lại gần hỏi em tại sao không ra chơi cùng các bạn. Tài nhìn chúng
tôi, cười ngượng ngùng bảo: “Hôm nay cháu bị đau chân chỉ có thể ngồi
một chỗ”. Khi chúng tôi hỏi về ước mơ sau này, khuôn mặt tài sáng bừng
và trả lời một cách dứt khoát: “em muốn làm thầy giáo”.
Nụ cười của em khiến chúng tôi liên tưởng đến thầy giáo Nguyễn Ngọc
Ký - người viết nên số phận bằng chính đôi chân của mình. Chúng tôi mong
rằng với nghị lực đó của em thì một ngày không xa giấc mơ của em sẽ trở
thành sự thật.